Game-VN  >  xsvt 2 4
tỉ lệ nha cai

cai Tiêu thế bá năm đó uy dũng ba quân, gia phụ cũng thường xuyên nhắc tới. Hôm nay tiểu chất nhìn thấy tôn nhan của người, quả nhiên là tam sinh hữu hạnh. Khí khái uy vũ, khiến tiểu chất cảm phục. lệCửa lầu ba, hai đại hán vẫn nằm trên mặt đất, một thằng lăn đi lăn lại rên rỉ, thằng còn lại ngất lịm không chút phản ứng. Bồi bàn nhớ tới tình hình hai thằng này bị Lý Cáp cho ăn đòn, không khỏi run lên, sờ sờ mặt cùng cổ mình, vội vàng đi xuống. cai Lê Anh đỏ mặt, nhanh chóng cất bước rời đi. lệChợt âm thanh ồn ào bỗng biến mất, cả đại sảnh trở nên im ắng, Âu Tề nhìn ra phía vũ đài, lẩm bẩm: nhaTrà ngon, trà ngon, vẫn là trà từ Hỗ Dương mang đến ngon a, Lê đại ca có chuyện gì mà không thể nói ở đại sảnh lại phải đến đây?

nhaLý Cáp sửng sốt: tỉVưu lão đại, tên tiểu tử này thật có bản lãnh. Ngươi có tự tin đánh thắng hắn không? nhaXiềng chân rơi xuống, thiếu nữ liền xoa nắn một hồi, lúc trước cổ chân tràn đầy vết tấy đỏ ứ đọng giờ phảng phất như đôi chân mới. tỉThiên Tú mỉm cười trả lời: cai Đám người Lý Cáp trở về kinh thành thì tự nhiên là vô cùng náo nhiệt, cho dù dân chúng cả nước đều là nạn dân nhưng ở kinh thành vẫn nhộn nhịp như trước, cho dù cả nước đều dấy lên chiến tranh thì ở kinh thành vẫn là cảnh ca múa thái bình.

lệMay mắn Lý Cáp cũng chỉ là một tiểu nam hài.... cai Nó, vốn là một con Ô Quy cực lớn. Nó có tên, gọi là Huyền Vũ. Hàng năm từ từ du ngoạn trên biển Đông, lưng không chạm nước, mưa rơi gió thổi, tích lũy tháng ngày, phủ kín đất cát, tạo thành núi rừng. Mà chỗ chúng ta đứng, nơi ta đích thân tạo thành căn phòng, chính là trong đầu nó. lệDẫn A Mạc Hách Địch tới! cai Hương Hương cô nương để cho chúng ta xuất quân nha! tỉKhụ, khụ, Đông... Đông Phương Bất Bại?

tỉLý Cáp quay đầu nhàn nhạt hỏi. nhaPhong tiên sinh đi lên có chuyện gì ư? tỉLý Cáp thu hồi ánh mắt, ôm chằm cái eo nhỏ của Hương Hương nói: nhaBất quá nói xong vẫn nhẹ nhàng hôn một cái trên mặt đệ đệ. lệHứa lão bản vội vâng một tiếng rồi bước ra ngoài cửa.

cai Vân Lâm hai mắt đẫm lệ hỏi han. lệĐi nhìn xem sẽ biết. cai Phạm Tiến nhìn mấy thái y một cái, cười cười nói với hoàng thượng. lệHắn mới vừa nói là có ý gì? nhaNhị lang thật có tâm!

nhaTên là gì? Chẳng lẽ là Hắc Ngưu và Bạch Ngưu? tỉBên này Lý Cáp còn đang giáo huấn lên hỏa kỳ lân, Hương Hương thấy hoàng đế đã được nâng lên xe ngựa đi rồi, liền nhẹ giọng nói: nhaỒ, tên Tường Toản đó lợi hại dến thế sao? tỉY Thần nói: cai Hai đại hán này đúng con lớn Đạt Đa và con thứ hai Ba Đa, của đầu lĩnh Đan Khắc của bộ Ương Hồi Bộ.

lệLý Cáp cười nói: cai Thiên Gia giáo nguyên bản gọi là Gia Linh giáo, vốn là giáo phái nổi tiếng về thuật pháp. Bất quá bọn hắn vận dụng để kiếm miếng ăn, sau đó hại đời con gái, dọa dẫm dân chúng, lừa đảo tiền tài, làm người trong giang hồ khinh thường coi là tà giáo. Sau một vị giáo chủ Gia Linh giáo đổi tên thành Thiên Gia, mạnh mẽ sửa đổi giáo luật, cũng ẩn vào núi sâu, sau đó không lâu tái xuất, bày ra bộ mặt nhân nghĩa thân thiện, truyền bá giáo lý, vì thế có không ít tín đồ. lệHương Hương ơi là Hương Hương, ai có thể tin được người chính là thị nữ của công tử đây? cai Tay hộ vệ giữ ván cửa, làm cho tên nhân viên dùng sức như thế nào cũng không đóng cửa được, chỉ biết bất đắc dĩ nhìn chưởng quầy. tỉThiên Thiên khẻ mỉm cười, liếc nhìn Lý Cáp, và an tỉnh ngồi bên cạnh hắn, giúp hắn rót đầy chén rượu đã vơi!

tỉĐã nhiều năm như vậy sao công phu vuốt mông ngựa của ngươi không tiến bộ chút nào vậy? nhaHoa hộ pháp bên cạnh nói: tỉRa khỏi tiệm cầm đồ Phúc Phong, Lý Cáp nói với Vân Lâm: nhaLúc ấy, Lý đại ca, lúc ấlà gia gia của ngươi còn chưa làm Thái sư. Nhưng đã là đại thần quyền cao chức trọng, được hoàng đế vô cùng cưng chiều. Vì vậy, có một lần Lý phu nhân bệnh nặng. Hoàng để phái ta đi trị liệu cho nàng. Vì ta chữa khỏi bệnh cho nàng, chúng ta liền trở thành bạn tốt. Nàng lớn hơn ta vài tuổi, nên nhận ta làm nghĩa muội, chúng ta trở thành tỷ muội của nhau. lệỪ. Dám ám sát con trai ta, đúng là một lũ ăn gan hùm mật gấu. Ngươi lần này cứ phóng tay mà làm, phải chỉnh bọn kia thật nặng tay nếu không mọi người còn tưởng Lý gia tùy ý khi dễ! Một cái Vương gia nho nhỏ ở Lô Châu mà cũng giám cưỡi lên đầu chúng ta.