Game-VN  >  leno
so thu xsmn

soDiễm Nhi nhu thuận ngồi xuống bên cạnh Lý Cáp, giúp hắn nhu nhu hai bên đùi. thuNếu tỷ tỷ mười hai tuổi có thể đi Đông Hải, vậy hiện giờ ta đã mười một tuổi, hẳn là đã có thể đi rồi. Lý Cáp nghĩ như thế. soĐại khái sau hai ngày lộ trình cùng một hồi hỏi đường gian nan, giết một vài kẻ “đáng chết” thì đám người Lý Cáp cũng tìm đến được trang viên của Công Tôn thế gia. thuÔi ôi! Nghe ngươi nói như vậy làm cho người ta tưởng bổn công tử là ác nhân mốn diệt Vương gia vậy. Phải có nhận thức là bổn công tử mới là người bị hại đó nha! Ngươi biết không, hôm đó ta đi chơi về thì gặp thích khách của nhà-các-ngươi tập kích, loáng một cái mà xác đầy đất, máu chảy thành sông đó! Thảm cảnh như vậy làm bổn công tử tổn thương tâm hồn, bị ám ảnh ngày đêm không thôi. Vết thương tinh thần như vậy chỉ sợ cả đời này khó lành mất… xsmn Được rồi ta uống.

xsmn Tốt! Vậy giao việc này cho Lý quản gia đi. thuXa phu cũng chẳng biết vị công tử trẻ tuổi ấy là ai nhưng từ thái độ của Trương chưởng quỹ thì hắn cũng đoán ra được phần nào nên cung kính nói: soHai ngày sau, Công Tôn Vô Tình và Vương Hàm trước sau đến Hỗ Dương, hai người được an bài riêng trong nội viện của mình. soHương Hương ơi, Hương Hương à, ngươi có thấy bổn công tử rất vô dụng hay không? Ngươi hôm nay chiến đấu cùng với đám thích khách đến chừng ác liệt nhưng ta chỉ có thể dựa vào thân thể lỳ lợm để chịu đòn…Nếu ta mà có võ công thì có thể dễ dàng giải quyết bọn kia, đâu đến mức để cho Diễm Nhi bị thương a. thuỪ, thế gian vạn vật, đều do thiên định.

xsmn Lúc đi đến Huyền Vũ môn, văn võ quần thần cũng không cần chia ra làm hai đường rồi, tất cả đều đi theo hoàng đế theo một con đường rộng rãi đi ra ngoài. Bất quá hoàng đế chỉ ra vẻ một tí chứ lát sau đã leo lên kiệu ngồi. thuPhong Liễu Tam ngẩng đầu nhìn về phía Lý Cáp. Lý Cáp cũng gật đầu rồi nói: soBên cạnh cửa vách tường, tựa hồ là màu đen, tựa hồ căn bản cũng không có tường chỉ là hư vô, hắc ám u lam căn bản không có cách nào soi sáng phía trên. xsmn Chết? Những người này đều là nhân chứng mà bị ngươi hành hạ chết sao? Như vậy làm sao mà khép tội cho Vương Phong được hả? xsmn Lý Cáp mỉm cười nói:

xsmn Ở trọ nhà tranh một đêm mà đưa đến một trăm lượng? Không có biện pháp, bọn họ vốn không có bạc vụn, số tiền lẻ nhỏ nhất cũng đã là một trăm lượng. Vị chủ nhà tranh kia cầm lấy ngân phiếu, hai mắt trợn tròn, lập tức sung sướng mà hôn mê. Mà nữ nhi của hắn, lại cầm ngân phiếu mà hai mắt sáng lên, nhẫn thần trở nên lã lơi đưa tình. Làm cho Lý Cáp lưng đầy mồ hôi lạnh, chạy trốn còn nhanh hơn cả ‘đại phi’, bởi vì vị nữ nhân đó làm Lý Cáp nhớ đến kiếp trước trong phim có một nhân vật khá nổi tiếng – Như Hoa (không hiểu sao hắn lại sợ nữa? Như Hoa là con nào? Bộ xấu lắm àh?) thuTam ngưu nghe Lý Cáp giới thiệu bọn họ, đều ưỡn ngực, ngẩng cao đầu khoe cơ bắp, một dạng lão tử là cường tráng nhất. soLý Cáp nắm lấy tay Thanh Thanh, cười nói: thuCái này... Dù sao nó cũng hỏng rồi, đệ chỉ tiễn nó đi thôi… thuTrước khi đi Lý Cáp có tới chào từ biệt với gia đình nhị cữu. Biểu muội hắn Chân Dao nghe vậy khóc đến đái vũ lê hoa, sống chết đòi đi theo bằng được, đến mẫu thân nàng khuyên cũng không được, Lý Cáp đành phải tự mình đi khuyên bảo một phen.

thuNhìn thấy Lâm Hồng ngã xuống giường, cả người run rẩy, hai mắt nhắm chặt, rõ ràng vô cùng sợ hãi. Lý Cáp cũng không rõ ràng, vì sao Lâm Hồng sợ thành như thế, chẳng lẽ mình đáng sợ vậy sao? Nhưng chính như thế nên càng thêm khẳng định Lâm Hồng có vấn đề, hắn biết, Lê Bố coi như không phải nữ nhân này hại chết thì nàng cũng phải biết chút ít sự tình. soLý Cáp thấy A Bố Tha nhìn mình đầy hận thù thì nổi giận muốn bóp chết hắn ngay. Đúng lúc này một tiếng nói trong trẻo vang lên: thuẦm! Ầm! Ầm! thuHồi bẩm đại tướng quân… soLý Cáp chợt thấy cách đó không xa trên một đoá hoa, thất thải Hồ Điệp đang dừng ở trước mặt, gây ra chú ý. Đã có rất nhiều người ở đấy chỉ trỏ, Hồ Điệp xinh đẹp như vậy, chẳng có mấy người gặp qua. Trong khoảng thời gian này, thất thải Hồ Điệp lúc ẩn lúc hiện, nhưng Lý Cáp lại biết, trên thực tế thì nó luôn ở bên cạnh hắn, buổi tối thậm chí còn từng chui vào trên giường ngủ, không sợ bị đè ép. Có lẽ cũng bởi vì trên người hắn có khí Càn Khôn, có tác dụng hấp dẫn.

thuCảm báo đại hán lắc lắc cái cổ, phát ra tiếng ‘Răng rắc; trầm giọng nói. thuNgười Hồ hoảng hốt lùi về sau, nhưng mà trường phủ của Lý Cáp không cho bọn hắn cơ hội đó, vừa từ trong hầm chui ra, cây trường phủ đã biến thành Lang Nha cự bổng hơn ba thước, quét ngang làm hơn mười tên Hồ cùng ngựa bị nện nát nhừ, thịt và máu cùng với nội tạng văng tung tóe khắp nơi. soLý Cáp mờ mịt hỏi: xsmn Một thư sinh thanh tú dáng người cao gầy, ôm vò rượu đi lên đài, hướng tới ban giám khảo thi lễ. xsmn Nguyệt Nhi cô nương bị chém trúng một đao, vết thương tuy kéo dài nhưng mà không sâu. Chỉ cần điều dưỡng tốt thì mấy ngày sau là vết thương sẽ khép miệng. Cam đoan sẽ không để lại sẹo.

soBạch Ngưng Sương nhìn tên thiếu niên ở trước mắt, tâm tư lại bay về Hỗ Dương Vọng Thước lâu hơn bảy năm trước. Câu thề non hẹn biển kia làm nàng khắc cốt ghi tâm bảy năm qua... thuVăn nhân các ngươi giỏi lắm sao? Mọi người ở đây thằng nào chẳng đọc qua mấy quyển sách bại hoại. Mấy loại tân cổ kỳ thư như Kim Bình Mai, Hi Du Hoa Tùng, Liệp Diễm Giang Hồ… lão tử đều đọc sạch. Lão tử chính là văn võ song toàn. Con mợ nó, cái loại thư sinh đọc nhiều mà đếch làm gì được cho đời là cái loại vô dụng. soPhong Liễu Tam ngẩng đầu nhìn về phía Lý Cáp. Lý Cáp cũng gật đầu rồi nói: thuHai huynh đệ nói xong, bắt đầu thử độ tinh khiết của kim bài. thuLý Cáp hỏi. Vân Lâm cũng nhìn về phía Linh Lung, nàng cũng muốn nghe một chút, hai công chúa bị tiểu đệ đắc tội kia là hạng người gì, có lai lịch thế nào.

thuLý Cáp ghìm ngựa đứng lại, híp mắt nhìn phương hướng đám người Hồ bỏ chạy, quay sang nhìn Dương Cận, hắn hiểu ý dẫn trăm kị binh đuổi theo hướng khác. thuĐịch tập kích! Địch tập kích! thuTuy nói là tùy tiện làm một bàn, nhưng thực tế một bàn đầy đủ món ăn, hương vị ngon, hiển nhiên là đại trù sư ra tay, bất quá không thể so với Tử Nghiên làm được. soPhải mất vài ngày, mọi người mới gặp được một cụ già để hỏi. Lại mất thêm mười ngày nữa mới tiến tới Lũng Tây, Lý Cáp tiếp tục hỏi người đi đường mới hỏi được đường đến Đàm Bình trấn. soLý Cáp mặc dù thấy Thiên Tú xinh đẹp, nhưng hắn đã thấy người đẹp nhiều, cũng chai rồi, nên cũng không đến mức kinh ngạc.