Game-VN  >  m 88 x
tỷ lệ châu á

tỷTướng sĩ hai bên đều hồi hộp dõi theo hai người, hai ngựa phóng qua nhau, một chùm máu tươi bắn lên không trung, cây trường phủ màu đen thế như chẻ tre, một nhát chém đứt cây cự trùy, cũng như làm cho hông của Hổ tướng đứt làm hai đoạn. Nửa phần thân trên của Hồ tướng theo quán tính mà bay lên không trung xoay mấy vòng rồi rơi xuống đất, một bụng nội tạng, ruột cùng máu tươi vương đầy ra chiến mã cũng như mặt đất, đầu của hắn còn thoáng nhìn về hướng về Lý Cáp đang không ngừng tiếp tục lao về quân Hồ, miệng thì thào một câu gì đó, mới không cam lòng đoạn khí. châuChủ nhân, Hồ Điệp này cũng có linh tính. tỷTrà ngon, trà ngon, vẫn là trà từ Hỗ Dương mang đến ngon a, Lê đại ca có chuyện gì mà không thể nói ở đại sảnh lại phải đến đây? châuTiếng đàn từ trong vườn hoa phát ra, lúc phiêu lãng, lúc u oán tựa như đang nói điều gì đó. lệCô bé lôi Lý Cáp vào trong rừng, đây là một khu rừng cây ăn quả, cây trong rừng đều cao mấy mươi thước, xuyên thẳng lên trời, trên cây kết đầy hoa quả màu vỏ quýt, mỗi quả đều lớn như đầu người vậy.

lệSở Linh Lung nghĩ ngợi nói. á Thanh Thanh hát càng ngày càng hay nha, không hổ Ca Tiên hạ phàm a! lệLê Bố cười khổ nói: á Nếu có Hương Hương hay Thiên Thiên ở đây thì tốt rồi, Lý Cáp hai tay gối đầu, nhìn lên trần trướng mà nghĩ. Hiện tại trong lúc toàn quân bị địch vây khốn, tìm đâu ra nữ nhân đây! tỷDứt lời liền xoay người hướng về phía đại môn, Hương Hương cùng Tam Ngưu theo sát phía sau, hai quân sĩ kia cũng vác Đằng Lăng Vương lên đi theo phía sau.

châuCon sẽ không phụ sự kỳ vọng của phụ thân. tỷCảm tạ huynh đệ. châuChỉ thấy phía trước hiện lên một một con quái thú có cặp mắt to tướng như chuông đồng, đang nhe mấy chiếc răng dài cứng, con quái thú kia thật lớn, cao gần ba thước, thân dài năm sáu thước, trên người nó phủ một tầng lân giáp, thoạt nhìn uy vũ đáng sợ vô cùng. tỷLý Cáp không chờ đợi nổi nói. á Bổn công tử cũng không thiếu chút tiền lẻ.

á Lý Cáp cười khổ không thôi: lệ“khúc nhạc vẫn còn đang tiếp tục, Lý Cáp đột nhiên nghe được giống như có ai đó nói: “không hổ là ca tiên, phong tư quả nhiên bất phàm” gì gì đó. á Lý Cáp ôm lây vai đại hán kia rồi thân tình nói: lệKhông ai thuộc về ai cả. châuNguyệt Nhi tỷ tỷ nói cái bớt nào vây? Tỷ tỷ trước nay vẫn rất xinh đẹp mà.

tỷBỗng “Oành!” một tiếng, Lâm Hồng, Vượng Tài cùng mấy tên gia đinh đều hoảng sợ, nhìn lại, chỉ thấy Lê Anh đang quỳ chẳng biết đã ngẩng đầu lên lúc nào, dùng cặp mắt đầy tơ máu, thoáng sung đỏ lạnh lùng trừng mắt nhìn bọn hắn, tay phải nắm lấy vũ khí của Lê Bố khi còn sống, câu liêm thương, đầu thương hướng về phía trước, thương trùy đập bể gạch trên mặt đất, tiếng vang vừa rồi là do nàng dùng thương đập mà phát ra. châuTiếu Hoán. Ngươi cũng chỉ là một đứa con nhà võ mà thôi, ngươi vênh váo cái gì? Vũ Lâm quân kinh thành còn có hơn ba mươi tiêu thống. Ngươi nghĩ ngươi là ai? tỷKhá lắm Lý lão đệ! châuVâng, chủ nhân yên tâm. lệTiểu Bích cô nương, một mình nàng đi xem “Vạn Hoa hội” sao?

lệPhạm Tiến thay Ô thái hậu hỏi. á "Vâng." Người bán đáp ứng vội vàng quay lại múc một chén sữa đậu nành. lệHoàng đế kia thoạt nhìn mặc dù tóc đen râu đen, làn da cũng trắng tinh, nhưng trên khuôn mặt lại hiện rõ vô cùng mỏi mệt cùng bệnh tật, vầng trán hiện rõ vẻ tiều tụy. Nhìn qua bộ dạng chỉ năm mươi nhưng thần thái khí chất giống như lão già bảy tám mươi tuổi đầy bệnh tật. Lúc này hắn đang nhắm nửa con mắt ngồi trên ghế rồng, giống ngủ mà như không ngủ. á Chú… Chú… Chú nói là… Chú… Chú bóp nát trứng chim thái tử? tỷLý Cáp lòng đã quyết, kéo Âu Tề lại hỏi.

châuTrần Vân nhỏ giọng nói. tỷLý Cáp sửng sốt, sau đó liền nghĩ ra, Diễm Nhi từ nhỏ sống ở Âu Dương thế gia, có lẽ ít tiếp xúc cuộc sống dân gian nên nhầm con hồ ly thành con chó con. châuTam Ngưu huynh đệ đi trước mở đường, một cước đá tung cái cửa. Lý Cáp và Hương Hương một tay lấy tay áo che mắt, tay kia thì phe phẩy xua bụi. tỷChủ nhân biết nữ thích khách kia? á Lý Cáp nhíu mày hỏi.

á Xem ra, phong cách hát cổ điển của hiện tại chỉ có thể thích ứng với người hiện tại, mà ca khúc tuyệt diệu của kiếp trước lại có thể phù hợp với tất cả mọi người. lệHoa tiền nguyệt hạ. á Lý Cáp khẽ cười, nói: "Đối với ta, phải gọi là chủ tử, đối với chính mình, phải xưng là nô." lệTrên đường bị áp giải về kinh thành chịu sỉ nhục, trong thâm lao hoàng thành tối tăm không thấy ánh mặt trời, không biết đã bao nhiêu đêm hắn đều mơ thấy chủ nhân đôi mắt đó, ở thảo nguyên xanh biếc, bầu trời xanh thẳm bao la xung phong giết hại, dùng máu tộc nhân của hắn nhuộm đỏ quê hương xinh đẹp của hắn. châuLý Cáp cùng với một người một khuyển đang ở dưới bóng cây. Âu Dương Bác mặc dù có ghế ngồi có bàn có trà, nhưng là ở dưới ánh nắng mặt trời. Thoạt nhìn như vậy, dường như là đang bị Lý Cáp bọn họ thẩm vấn, khiến y ngồi không được tự nhiên cho lắm.